Tháng năm về từ trong từng con tim rung động của tuổi học trò mưa nắng. Tháng năm về trên từng trang lưu bút bạn bè chuyền tay nhau viết vội, trên từng dòng tâm sự nắn nót ghi trong trang vở học trò. Lang thang sân trường buổi học cuối, ừ thì trường lớp, thầy cô, bạn bè… tất cả như đã trở thành một phần của cuộc sống ta từ khi nào. Chưa xa, đã thấy nhớ da diết.
Tháng năm về đem theo nắng hạ trải rộng khắp sân trường. Nắng làm sân trường thêm rực rỡ, làm những giọt nước mắt chia tay của mấy cô câu học trò thêm long lanh. Cô học trò nhỏ vu vơ: “Nắng sân trường ơi, biết khi mô mới gặp lại…”. Tháng năm, những cơn mưa hè chợt đến chợt đi. Trời đang nắng hanh hao bỗng mưa như trút nước. Một thoáng chốc thôi, nắng lại bừng lên cùng ánh cầu vồng. Mưa đến bất ngờ chẳng báo trước, mà cũng đi nhanh quá chừng, chỉ kịp cho ai kia ngẩn ngơ: “Mưa gì lẹ thiệt!”. Tháng năm giống tuổi học trò mộng mơ. Chợt mưa chợt nắng…
Ta nghe tháng năm về trong từng tiếng bước chân các cô cậu học trò cuối cấp hối hả đến lớp. Một mùa thi đặc biệt đang chờ ở phía trước. Mà chỉ qua mùa thi ấy thôi, là đã bước qua khỏi tuổi học trò đầy ắp kỷ niệm. Những cảm xúc thật khó để diễn đạt thành lời!
Thế đấy, tháng năm như một ly cocktail cảm xúc của học trò, một chút mưa mưa, một chút nắng nắng, một thoáng mộng mơ, vu vơ và đầy ắp nỗi buồn… Tháng năm, từng giọt nước mắt chợt lăn dài trên má, khi thoáng nghe giọng ai thật khẽ: “Đừng quên tôi nhé!”.
MINH ĐỨC ((Lớp 12/1 trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm, Tam Kỳ) |